Trong căn miếu nhỏ được mượn tạm ở Đồng Nai, người mẹ trẻ ngồi gục bên chiếc quan tài nhỏ, đôi vai run lên từng hồi. Bên cạnh là người cha vẫn chưa thể đứng vững sau tainan, chỉ biết lặng nhìn tấm ảnh thờ con mà nước mắt tuôn rơi không dứt.
Câu chuyện nghẹn lòng ấy là của bé Thiều Tuấn Tú (10 tuổi, quê Thanh Hóa) – một trong hai anh em sinh đôi của vợ chồng anh Huệ và chị Linh. Cả gia đình rời quê vào Đồng Nai thuê trọ, mưu sinh bằng nghề ve chai, mong tìm chút hy vọng nơi đất khách.
Nhưng hy vọng ấy đã vụn vỡ…


Video

Cuối năm 2024, người em sinh đôi Tuấn Tài bất ngờ mắc viêm não Nhật Bản, phải điều trị dài ngày. Nỗi lo chưa dứt thì đến tháng 8.2025, anh Huệ – người trụ cột gia đình – lại bị ngã gãy khớp háng và xương đùi, không thể lao động. Mọi gánh nặng dồn lên đôi vai người mẹ – chị Linh – ngày ngày rong ruổi khắp nơi mua sắt vụn, nhặt nhạnh từng đồng nuôi chồng, nuôi con.

Chiều 12/10 vừa qua, khi tưởng như sóng gió đã dần yên, định mệnh lại nhẫn tâm thêm một lần nữa.
Bé Tú – đứa con hiền lành, ngoan ngoãn – ra hồ nước gần khu trọ chơi… rồi chẳng bao giờ trở về.
Đến trưa, không thấy con đâu, cha mẹ tất tả đi tìm. Họ gục ngã bên bờ hồ khi thấy thithe con trai được vớt lên, đôi dép nhỏ vẫn còn vương cát. Cảnh tượng khiến cả khu trọ chết lặng.

Trong căn miếu nhỏ gần phòng trọ, nơi mượn tạm để lo hậu sự, chị Linh ngồi bất động, đôi mắt trống rỗng. Anh Huệ – dù chân còn chưa lành – cố gào tên con trong tuyệt vọng.
Sáng hôm sau, bé được hỏa táng, tro cốt mang về quê nhà ở Thanh Hóa chôn cất.
Bức ảnh khiến cộng đồng mạng không thể cầm lòng: bé Tuấn Tài, đầu quấn khăn tang trắng, vẫn yếu sau bệnh, run run châm nén nhang tiễn người anh song sinh của mình – người từng cùng em thổi nến sinh nhật chỉ vài tháng trước.
Giờ đây, căn phòng trọ nhỏ vốn rộn ràng tiếng cười của hai anh em chỉ còn lại khoảng lặng buốt tim.
Nỗi đau ấy – nỗi đau mất con, mất anh – có lẽ sẽ theo họ đến suốt cuộc đời này…

Nguồn: Giang Thị Kim Cúc

