Giữa ngôi làng nhỏ ở Hải Dương, hai cụ già vẫn nắm tay nhau mỗi sáng, vẫn chờ nhau từng bữa cơm, chén nước chè. Một đời đi qua chiến tranh, mất mát, giờ chỉ còn lại tình yêu giản dị mà bền bỉ – thứ khiến ai nghe cũng phải lặng đi vì xúc động.
Giữa làng quê Hữu Chung (xã Hồng Quang, huyện Thanh Miện, Hải Dương), trong ngôi nhà nhỏ đơn sơ, có hai cụ già tóc bạc trắng cùng nhau đi qua gần một thế kỷ. Cụ ông Đặng Văn Tiền năm nay 113 tuổi, cụ bà Nguyễn Thị Ngách 109 tuổi – cộng lại, tuổi đời của hai cụ là 222 năm, một con số khiến ai nghe cũng trầm trồ. Nhưng điều khiến người ta cảm phục hơn cả, không phải là tuổi thọ hiếm có, mà là tình nghĩa vợ chồng son sắt, thủy chung như thuở đầu của hai cụ suốt 90 năm bên nhau.


Cả đời nắm tay nhau qua mọi biến cố
Cụ Ngách sinh năm 1915 ở Thái Bình, nên duyên cùng cụ Tiền – người đàn ông hiền lành gốc Hải Dương. Họ có với nhau 5 người con, trong đó hai người con trai đầu là liệt sĩ Đặng Ngọc Thóc và Đặng Văn Bằng đã hy sinh trong kháng chiến.
Bao năm trôi qua, trong căn nhà nhỏ, người ta vẫn nghe thấy cụ bà khẽ gọi:
“Thóc ơi, Bằng ơi, về ăn cơm!”
Tiếng gọi con vang lên giữa buổi chiều yên ả, khẽ mà nhói lòng. Cụ ông chỉ lặng im, đôi mắt mờ đục nhìn ra cổng như vẫn tin rằng, biết đâu, một ngày nào đó, hai người con sẽ lại về.
Mất mát lớn, tuổi già chồng chất, nhưng hai cụ vẫn nương tựa nhau mà sống, người còn lại chính là động lực để người kia cố gắng tiếp tục. Trong từng bữa cơm, giấc ngủ, trong tiếng hỏi han giản dị:
“Bà uống nước chè không? Tôi uống nhe?” – tình cảm của hai cụ vẫn ngọt ngào và dịu dàng như thế.
“Có tí gì ngon là ông lại bảo gói phần đem về cho bà”
Cháu nội lớn nhất của hai cụ năm nay đã 65 tuổi. Thế nhưng, dù con cháu đã đề huề, cụ ông – cụ bà vẫn giữ thói quen chăm sóc nhau từng chút một.
Bà Trần Thị Yến (71 tuổi) – con dâu của hai cụ kể:
“Hai cụ yêu thương nhau lắm, có món gì ngon là cụ ông lại bảo gói lại đem phần về cho cụ bà. Mỗi bữa ăn, nếu cụ bà chưa ra, cụ ông sẽ ngồi chờ mãi, nhất định không chịu ăn trước.”
Tình cảm ấy, giản dị nhưng bền bỉ, là điều khiến ai đến thăm cũng xúc động. Cả cuộc đời, hai cụ chưa bao giờ nặng lời với nhau. Cụ ông luôn dành phần việc nặng, cụ bà lo toan việc nhà, rồi cùng nhau uống chén nước chè tươi – thứ “thần dược” nuôi tuổi thọ và tình nghĩa suốt bao năm.
Bí quyết sống lâu: thanh đạm, sớm hôm bên nhau
Theo người thân, hai cụ sống rất điều độ: ăn cơm với muối vừng, rau luộc, uống nước chè xanh. Tối đến, tầm 7 giờ là hai cụ đã cùng nhau đi nằm nghỉ.
Không thuốc lá, không rượu chè, không cãi vã, chỉ có sự yên bình và thương yêu. Có lẽ cũng nhờ thế mà cả hai cụ đều minh mẫn, khỏe mạnh dù tuổi đã xưa nay hiếm.
“Hai cụ sống giản dị, ít ham muốn vật chất, chỉ vui khi được nhìn thấy con cháu quây quần và vẫn được ở cạnh nhau mỗi ngày.” – bà Yến chia sẻ.
90 năm – một đời bên nhau, một tình yêu vượt thời gian
Ở cái tuổi mà người khác chỉ còn trong ký ức, hai cụ vẫn nắm tay nhau mỗi sáng, vẫn hỏi nhau từng ngụm nước, vẫn ngồi cùng nhau bên ấm chè, cùng nhớ về những người con, những năm tháng đã qua.
Tình yêu của hai cụ không ồn ào, không lời thề hứa, mà được viết nên bằng 90 năm sống cùng, chịu cùng, thương cùng.
Đó là câu chuyện khiến bất kỳ ai khi nghe cũng phải mỉm cười – vừa xúc động, vừa khâm phục.
Giữa cuộc đời nhiều đổi thay, tình yêu của hai cụ như một minh chứng sống động rằng: hạnh phúc thật sự không nằm ở sự giàu sang, mà ở việc có một người nắm tay mình đi đến tận cuối đời.


