Mẹ gục ngã bên bờ sông: Chờ con trai 16 tuổi mất tích sau khi cứu hai bạn nữ

Tối 25/11, trên bờ sông Hồng đoạn qua Ninh Bình, sự việc đau lòng xảy ra khi em Mai Văn Sơn, ậu bé 16 tuổi lao xuống dòng nước lạnh buốt để cứu hai bạn nữ bị trượt chân rơi xuống sông. Bằng tất cả sự dũng cảm và bản năng thiện lương của mình, Sơn đã đưa được cả hai bạn vào nơi an toàn. Nhưng sau khoảnh khắc cứu người ấy, cơ thể nhỏ bé của em nhanh chóng kiệt sức. Em không thể bơi vào bờ và bị dòng nước lạnh giá cuốn đi trong sự bất lực của những người có mặt.

Ngay từ đêm 25/11, lực lượng cứu hộ cùng người dân địa phương đã huy động tối đa để tìm kiếm. Trong bóng tối dày đặc và gió rét căm căm, những chiếc ca nô vẫn chạy dọc bờ sông, ánh đèn pin quét từng vệt sáng trên mặt nước. Họ không nghỉ, không chậm lại, dồn toàn lực với hy vọng đưa em trở về.

Đến trưa 27/11, hình ảnh người mẹ của Mai Văn Sơn gục ngã trên bờ kè khiến tất cả những ai chứng kiến đều nghẹn lòng. Gương mặt chị tái nhợt, đôi chân run rẩy đến mức không đứng vững, phải có nhiều người đỡ lấy. Trước mắt chị là đội cứu hộ, là bà con đang xới từng khe đá, rà từng mét nước. Chị nhìn theo họ với ánh mắt đỏ hoe, đau thương đến tê dại.

Không ai có thể diễn tả trọn vẹn cảm giác của người mẹ ấy người đã chờ con từ đêm 25 đến nay nhưng vẫn chưa thể nhìn thấy con trở về.

Từ sáng đến chiều 27/11, lực lượng cứu hộ tiếp tục tăng cường người và thiết bị. Dù trời rét, nước sông đục ngầu, dòng chảy mạnh, đội tìm kiếm vẫn không ngừng nghỉ. Người dân mặc áo mưa, đội nón, bám dọc bãi đá và men theo mép sông để hỗ trợ bất cứ điều gì có thể.

     

Không ai có thể diễn tả hết nỗi đau của một người mẹ đang chờ đợi đứa con duy nhất của mình trong từng giờ từng phút. Dòng sông vẫn trôi, còn chị thì đứng đó nửa hy vọng, nửa tuyệt vọng chỉ mong phép màu xuất hiện để Sơn sớm được tìm thấy và trở về bên vòng tay gia đình.

Đến 22h00 tối 27/11, việc tìm kiếm vẫn diễn ra. Những chiếc thuyền nhỏ và ca nô vẫn chạy dọc mặt sông trong đêm, ánh đèn soi chiếu từng góc nước. Tiếng động cơ hòa vào tiếng gió đêm, tạo nên một không gian nặng trĩu, đầy hy vọng nhưng cũng đầy lo lắng.

Giữa màn đêm ấy, người mẹ vẫn ở đó dù kiệt sức, chị vẫn cố nán lại, như thể chỉ cần rời mắt khỏi dòng sông một giây thôi là sợ mình đánh mất cơ hội gặp lại con.

Mai Văn Sơn đã cứu hai sinh mạng bằng sự tử tế và dũng cảm trời phú. Nhưng phía sau nghĩa cử cao đẹp ấy là nỗi đau quá lớn của gia đình, là ánh mắt tuyệt vọng của người mẹ đang chờ đợi từng phút, từng giây.

Dòng sông vẫn chảy.

Những ánh đèn cứu hộ vẫn chưa tắt.Và trái tim người mẹ ấy… vẫn hy vọng, dù chỉ là điều mong manh nhất, để con trai được trở về bên gia đình.

Nguồn: Nguyễn Quân Dũng

You cannot copy content of this page